Ðiếu Cày

Song Chi –Nguoiviet
Ðọc những lời kể chuyện của cháu Nguyễn Trí Dũng, con trai nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, tức Hoàng Hải, tức blogger Ðiếu Cày, về chuyến đi thăm cha gần đây trên BBC, RFA… những người bạn của Ðiếu Cày trong đó có tôi cảm thấy phần nào nhẹ lòng. Vì anh vẫn còn sống, tinh thần vẫn minh mẫn, kiên cường dù sức khỏe hao mòn trong điều kiện giam giữ quá khắc nghiệt.

Có một dạo thông tin từ chính chị Dương Thị Tân, vợ cũ của Ðiếu Cày rằng một cán bộ trong trại giam có đề cập việc Ðiếu Cày bị “mất tay” khiến mọi người hoang mang, đau xót. Những cú điện thoại của bạn bè, người quen tới tấp gọi về cho gia đình anh để hỏi han, kiểm chứng.

Không ai rõ chuyện có thật hay không, nhưng với những ai biết về Ðiếu Cày, đặc biệt là gia đình anh, đó thật sự là những ngày đau buồn.
Nhưng rồi, sau một thời gian rất lâu, mọi người được tin anh vẫn bình thường. Ai nấy thở phào nhẹ nhõm.
Thế là Ðiếu Cày, người có số phận đặc biệt nhất trong hàng ngàn hàng vạn blogger dũng cảm ở Việt Nam đã trải qua 30 tháng tù về tội danh ngụy tạo “trốn thuế”. Cộng thêm 7 lần bị gia hạn quyết định tạm giam kể từ tháng 10 năm 2010 nghĩa là gần 21 tháng nữa tính cho đến nay.
Nhưng phiên tòa xử anh và hai người bạn cùng Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, blogger Anh Ba Sài Gòn tức luật gia Phan Thanh Hải, blogger Công Lý và Sự Thật tức nhà báo Tạ Phong Tần vẫn chưa biết có thể diễn ra không. Hay lại tiếp tục bị hoãn theo chiến dịch “câu giờ”, né tránh dư luận của nhà cầm quyền.
Nhớ lại những ngày Ðiếu Cày tức anh Nguyễn Văn Hải chưa bị bắt. Người cựu bộ đội từng đứng trong quân đội của chính chế độ này lẽ ra đã có một cuộc sống khá là thong dong, không phải bận tâm về kinh tế nữa sau nhiều năm làm việc, kinh doanh vất vả. Nếu anh cứ sống, vui với gia đình, bạn bè, với niềm đam mê chụp ảnh hay du lịch.
Thế nhưng, Nguyễn Văn Hải đã không thể ngồi yên trước sự thật mất đất, mất đảo của đất nước và họa bành trướng từ phương Bắc cũng như những sự trái tai gai mắt, bất công đang diễn ra hàng ngày hàng giờ trong xã hội. Và anh đã quyết định lên tiếng. Từ những bài báo, những bức hình, qua trang blog cá nhân và trang blog của nhóm Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, do anh lập nên cùng với những người bạn.
Và anh đã xuống đường biểu tình phản đối âm mưu xâm lược, bành trướng trên biển Ðông của Trung Quốc, cùng với bạn bè, hàng trăm sinh viên, học sinh khác vào những ngày của tháng 12 năm 2007.
Kể cả cuộc biểu tình trước Nhà Hát Thành Phố vào ngày 19 tháng 1 năm 2008, công khai tưởng niệm 34 năm ngày mất Hoàng Sa. Khi hai chữ Hoàng Sa và trận hải chiến năm 1974 còn là những chủ đề cấm kỵ đối với nhà cầm quyền, thì việc người cựu bộ đội của chế độ cộng sản cùng với bạn bè tưởng niệm sự kiện lịch sử này là một điều hết sức ý nghĩa.
Khi lên tiếng, Ðiếu Cày vào thời điểm ấy, cũng như bao nhiêu người khác sau này, chỉ đơn giản nghĩ rằng mình xuất phát từ lòng yêu nước, muốn góp phần thức tỉnh mọi người về họa ngoại xâm, cũng như những thực tế bất công trong xã hội. Mình không ở trong bất kỳ đảng phái, tổ chức chính trị nào, chỉ thực hiện quyền tự do ngôn luận có ghi trong Hiến pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì không có tội.
Nhưng Ðiếu Cày đã bị sách nhiễu, bị “mời” lên làm việc với công an hàng chục lần, bị gây khó dễ đủ mọi điều trong cuộc sống. Cuối cùng là bị bắt. Như rất nhiều người trước và sau anh.
Cái khác, cái đặc biệt, anh là blogger đầu tiên bị giam tù dài hạn.
Thời điểm Ðiếu Cày bị bắt, những blogger dũng cảm lên tiếng hay những người xuống đường biểu tình còn đơn độc hơn bây giờ nhiều. Truyền thông, báo đảng tha hồ bôi nhọ tư cách, đời tư của Ðiếu Cày mà không phải không có những người tin, kể cả cái tội danh “trốn thuế” được chụp lên đầu anh.
Ðể rồi sau 30 tháng tù, nhà cầm quyền lại tiếp tục giam giữ anh về tội “xuyên tạc sự thật, nói xấu đảng và nhà nước” theo điều 88, là cái tội mà lẽ ra, anh phải “bị xử” ngay từ đầu.
Hai người bạn của anh, blogger Anh Ba Sài Gòn, blogger Công Lý và Sự Thật cũng lần lượt theo anh vào tù.
Nhiều người cho đến bây giờ vẫn thắc mắc không hiểu vì sao Ðiếu Cày, Anh Ba Sài Gòn, Công Lý và Sự Thật cùng với cái CLBNBTD lại bị nhà cầm quyền xử nặng đến thế. Trong khi CLBNCTD chỉ là một nhóm bạn blogger, chẳng phải là một tổ chức, đảng phái chính trị gì. Những bài báo hồi đó Ðiếu Cày và các bạn viết, so với bây giờ, nhiều bài của các blogger khác còn dữ dội hơn nhiều.
Cái khổ chỉ vì họ là những người đi đầu.
Nhất là Ðiếu Cày, với số phận đặc biệt của mình, đã được mọi người trong và ngoài nước biết đến rộng rãi.
Trong trại giam tối tăm, Ðiếu Cày chắc cũng không ngờ nhiều tổ chức nhân quyền thế giới, kể cả Human Rights Watch, Phóng Viên Không Biên Giới, và Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo từng kêu gọi trả tự do cho anh.
Nhiều nghị sĩ Mỹ đã lên tiếng về trường hợp của anh.
Vị tổng thống đầy quyền lực của cường quốc số một thế giới Barack Obama đã nhắc đến tên anh, và kêu gọi “đừng quên những người khác như blogger Ðiếu Cày”. Một trong ba thí dụ ông nêu ra về tình trạng đàn áp báo chí trên thế giới, khi lên tiếng nhân ngày Quốc Tế Tự Do Báo Chí 3 tháng 5 năm 2012.
Và mới đây, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton trong chuyến viếng thăm Việt Nam ngày 10 tháng 7 vừa qua đã nói “Chúng tôi lo ngại về hạn chế tự do ngôn luận trên mạng và phiên xử sắp tới với những người sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do” (“Bà Clinton tiếp xúc lãnh đạo Việt nam”, BBC).
Ðiếu Cày và những người bạn cùng bị bắt trong nhóm CLBNBTD của anh đã trở thành biểu tượng của những nạn nhân trong một chế độ không có tự do ngôn luận và trong thời đại Internet.
Có những con người trở thành chứng nhân của lịch sử.
Ðiếu Cày, một con người bình thường nhưng sự kiên cường của anh thì nhiều người hoạt động chính trị cũng chưa chắc đã giữ được khi rơi vào tay nhà tù cộng sản. Có những người là đảng viên của một tổ chức chính trị thật sự, nhưng đã nhận tội, xin khoan hồng.
Dù rất hiểu thế nào là tù đày trong chế độ cộng sản cũng như lập luận của những người trong cuộc và người bênh vực, rằng chẳng thà nhận tội, ra tù sớm, tiếp tục hoạt động còn hơn bị giam giữ phí uổng trong nhà tù của một chế độ không hề biết tôn trọng con người và pháp luật.
Nhưng, nói như nhà văn Phạm Thị Hoài trong bài “Chọn đường” trên blog pro… contra, đó là sự đóng thuế tư cách. Và khi đã chấp nhận cúi đầu tuân phục cường quyền thì điều đó là một con dao hai lưỡi.
Trong hoàn cảnh như thế thì những con người bình thường, không hề có ý định làm chính trị như Ðiếu Cày thật sự là dũng cảm.
Ðiều anh ủi cho Ðiếu Cày là khi anh bị bắt, người vợ cũ từng không hiểu công việc của anh, đứa con trai như chính lời cháu thú nhận từng trách móc bố, đã hiểu ra nhiều điều.
Và quan trọng hơn, tiếp bước sau anh, đã có rất nhiều khuôn mặt mới hôm nay trong đội ngũ blogger hay những người xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc trong thời gian qua.
Con đường đấu tranh bảo vệ sự độc lập toàn vẹn lãnh thổ cũng như giành lại quyền tự do dân chủ, quyền làm người cho cả dân tộc là một con đường dài, rất dài. Mỗi người, đóng góp phần việc của mình.
Không ai mong ai phải trả giá cho những hành động của mình để trở thành biểu tượng, thành anh hùng. Mỗi người thắp lên một ngọn lửa, những người kế tiếp sẽ lại giữ lấy và thắp lên những ngọn lửa mới.
Ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự thức tỉnh trước họa ngoại xâm và nội xâm. Ngọn lửa của lòng yêu tự do dân chủ, khát vọng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho một đất nước đã quá điêu linh và một dân tộc đã quá đau thương.
Ðể khi ấy tất cả chúng ta có thể sống bình yên mà không phải lo âu, suy nghĩ, thao thức chuyện đất nước, xã hội. Một đời sống với những niềm vui nhỏ bé như ngồi với bạn bè, làm một hơi thuốc từ chiếc điếu cày đơn sơ, chẳng hạn.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s