Thân gửi hai chị công an Hà Nội

 Th sáu, ngày 29 tháng sáu năm 2012
By FB El Niño on Friday, June 29, 2012 at 6:21pm (tại đây)
Em vừa mới trải qua 9 ngày thực tập ở Tam Đảo. Vui có, buồn có, bực mình cũng có. Nhưng phải nói rằng trong 9 ngày qua thì có một chuyện làm em quá khó hiểu, nên về đến nhà là em phải viết ngay cái note này để chia sẻ cùng anh chị em.

 

Nữ cảnh sát Nhân Dân (Minh họa) – Ảnh Internet
Hôm kia, 27/6/2012, đang chuẩn bị đi ăn cơm chiều với các bạn thì em nhận được một cuộc điện thoại từ bố. Bố nói rằng có 2 chị an ninh, 1 người phụ trách ở trường mình (Đại học Khoa học tự nhiên – ĐHQGHN) và một chị phụ trách ở mấy trường kinh tế gì đó, cũng trong địa bàn thủ đô HN, có gặp và nói chuyện với bố khoảng 40 phút. Nội dung của câu chuyện thì cũng khá “đơn giản”, nó xoay quanh việc em đi đá bóng với No-U FC. Họ đưa ra một bức ảnh em chụp cùng các anh chị em khác và nói cho bố em về đội bóng, có bao nhiêu người là sinh viên, bao nhiêu người đã đi làm…Sau đó thì họ hỏi bố em xem tình hình em ở nhà như thế nào, ở trường học ra làm sao…

Quả thật, em không bất ngờ về sự xuất hiện cuộc gặp này, nhưng bất ngờ là ở chỗ tại sao tận bây giờ nó mới diễn ra, vì em tham gia No-U từ những ngày đầu tiên! Thế nhưng nội dung cuộc “nói chuyện” kiểu này thì em cũng bó tay, không hiểu họ muốn gì ở em, cũng như ở gia đình em nữa. Em thì ít học, chỉ dám đoán chắc 2 chị muốn “nhắn nhủ” tới bố em bảo không cho em đi đá bóng nữa…

Nhưng các chị ạ, làm thế với em không có tác dụng gì nhiều đâu. Mà em cũng khuyên các chị đừng làm mấy việc vô ích đó nữa. Các chị đang sống bằng tiền thuế của dân, trong đó có bố mẹ em, họ đóng thuế để các chị theo dõi em đi đá bóng ạ??? Vả lại, đá bóng là việc rèn luyện thể thao, ngày xưa bác Hồ chẳng giơ hai quả tạ lên “Tự tôi ngày nào cũng tập” đấy thôi. Đây chúng em đang “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, “khỏe để BẢO VỆ TỔ QUỐC” đấy chứ. 1 tuần em đá có 1 buổi thôi, chưa được “hàng ngày” như Bác đâu. Em vẫn còn phải học hỏi bác nhiều mà…

Tiếc là bố em lại chưa hỏi tên hai chị, nhưng em nghĩ kiểu gì cũng còn có lần sau, ai gây ra thì nên để người đó chịu, các chị cứ gặp thẳng em, ở trường cũng được, ở nhà cũng được, rồi lúc đó các chị thích gọi thêm ai thì tùy, chứ không nên đợi lúc em đi vắng rồi mách lẻo với bố em như vậy, làm thế thì nó xấu mất hình ảnh “công an nhân dân” của mấy chị, không hay. Còn việc các chị làm, đối với em mà nói chẳng có gì khiến em phải giận, chứ đừng nói là thù oán. Trong mắt em thì các chị cũng chỉ là làm theo lệnh của cấp trên mà thôi. Mà phàm làm người, lại không được hành động theo lương tâm của mình, thì khổ lắm các chị ạ. Với em thì không sao, nhưng em hi vọng rằng các chị đừng làm khó các anh em trong đội bóng nữa…vì em biết đã có người anh em trong đội bị an ninh về tận quê khủng bố cha mẹ và hàng xóm, phao tin rằng anh ấy đang “ăn tiền của các thế lực thù địch”, đang “âm mưu lật đổ chính quyền”,… toàn là trọng tội thôi à, trong khi thật sự thì anh ấy chỉ đá bóng. Hết.Thêm nữa là, em đã sẵn sàng để 1/7 này xuống đường biểu tình cùng anh chị em. Chả biết cuộc gặp của hai chị có phải để “dằn mặt” em trước vụ này không, nhưng em cũng nói luôn là các chị có ngăn cản cũng vô ích mà thôi.

Lời cuối cùng, xin Chúa cứu rỗi linh hồn của hai chị khỏi mọi tội lỗi. Chân thành.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s